Đôi dép cụt mòn của mẹ - Nguyễn Thành Công

Xem

ĐÔI DÉP CỤT MÒN CỦA MẸ

Tôi xin được, kể về câu chuyện
 Mang trong lòng xao xuyến từ lâu
 Nay tôi trích dẫn ít câu
 Mong sao người đọc hiểu sâu thế nào.
 Một vùng nọ, đồng bào xa thẳm
 Gia đình nghèo có đấng con trai
 Tuổi tầm hâm ba hâm tư
 Được vô đại học trổ tài thông tin.
 Cha với mẹ, quặn mình bươn chải


Để cho con, trang trải học hành
Ở nơi phố xá thị thành
 Con trai ngoan ngoãn đã nhanh vào đời.
 Mấy năm trước, đang thời thưa thớt
 Ít xin tiền, chắt lót tiêu pha
 Sau rồi bước tới năm ba
 Bao nhiêu tiền của mẹ cha sạch sành.
Ở ngoài phố, tung hoành bầu bạn
 Tìm bao điều tệ nạn thú vui
 Rồi quen gái gú dập vùi
 Shop ping mua sắm húi hùi vọt theo.
 Bao tiền bạc, hộ nghèo vay vốn
 Cha mẹ già, chẳng thốn cái chi
 Cho con được đủ những gì
 Con cần là gửi chẳng khi phàn nàn.
 Bao thấm thoắt, cơ hàn đã thoát
 Con ra trường, hết ngạt u mê
 Sau này xin được ngành nghề
Rồi từ ngày đó không hề thăm quê.
 Nhắn với bạn, gần về thăm lại
 Với một người con gái thành đô
 Nói rằng sắm sửa ít đồ
 Để con xin cưới ô tô rước nàng.
 Vừa về đến, ngỡ ngàng anh thấy
 Cha mẹ gầy, bùn vẫy cả thân
 Mẹ thì dép nát một phần
 Cha thì rách rưới tàn bần lạ thay.
 Anh lẩm bẩm, mặt mày cau cáu
 Nói như rằng, không giấu bạn con
 Với còn ĐÔI DÉP CỤT MÒN


 Không giữ sỷ diện mà còn đem ra.
 Rơi nước mắt, cha già nói khẽ
Bao của tiền, sạch sẽ nuôi con
 Giờ còn thân xác gầy mòn
 Con ơi đừng có trách hờn mẹ cha..!
Đau lòng quá cúi lạy rên là 
 Cha mẹ à con trai sai nhiều lắm.
 Kể từ đấy chàng trai thay đổi
 Biết dập vùi biết mải miết mưu sinh
Để mong thay đổi bóng hình
 Hom gầy , tàn tạ mẹ cha nuôi mình

Nguyễn Thành Công
Người Kỳ Anh

Phổ biến trong tuần

Bạn có thể quan tâm