Sông Quê - Nguyễn Xuân Lộc Ấy là con sông Vịnh quê tôi Một thời trẻ trâu đuổi còng bắt cáy Có bóng dáng của một người em gái Khắc trong tim suốt năm tháng vào đời.
Quê Choa Plus -
 Sông Quê 

Ấy là con sông Vịnh quê tôi
 Một thời trẻ trâu đuổi còng bắt cáy
 Có bóng dáng của một người em gái
 Khắc trong tim suốt năm tháng vào đời.



 Tôi đã đi khắp bốn phương trời
 Qua bao miền quê, qua bao thành phố
Con sông nào cũng bên bồi bên lỡ
 Đi đến nơi nào cũng nhớ một triền đê.

 Bận rộn mưu sinh ít có dịp quay về
Con sông tuổi thơ dùng dằng không chảy
 Ký ức về dòng sông sao hiền hoà đến vậy
 Sáng xuống chiều lên, con nước lớn ròng.

 Bãi bồi xưa còn in dấu trong lòng
 Tiếng gọi đò vẫn vọng về giấc ngủ
Nhưng hình ảnh một thời không còn nữa
 Sông Vịnh ơi thương nhớ biết chừng nào.

 Mỗi lần trở về lòng dạ cứ nôn nao
 Trên con đê làng bước chân thầm lặng
 Ai hiểu được tâm hồn tôi trĩu nặng
 Ngẫm thương quê rồi lại thương mình.

 Cảnh cũ người xưa, chẳng dễ đâu tìm
 Có đứa bạn đã hoà vào với đất
 Vài đứa ở lại quê miếng ăn còn chật vật
 Nhiều đứa đi xa cũng chưa hết bộn bề.


Tôi mừng thầm trước thay đổi của quê
 Những mái ngói tầng cao, những con đường lát đá
 Sông Vịnh đôi bờ bần xanh rợp lá
 Kỷ niệm xưa hoang hoải những ngày đông.

 Nhìn cây cầu ngạo nghễ qua sông
 Lại nhớ con đò ngang thủa trước
 Phiên chợ Ngâm đôi bờ xuôi ngược
 Bóng mẹ đi về đòn gánh lệch vai.

 Nắng cháy trưa hè, giá rét giêng hai
 Trên lưng trâu ôn bài, đọc sách
 Ngọn đèn dầu hàng đêm leo lét
 Soi sáng đường tôi suốt tháng năm dài.

 Dù ở nơi đâu trên trái đất này
 Sông Vịnh trong lòng tôi nhớ mãi
 Mỗi lần ra đi, hẹn ngày về lại
 Nay xa rồi, sông Vịnh nhớ tôi không ?
 Sài Gòn, 22-12-2016

Bình Luận:

Đọc Nhiều

Mới Nhất