Tôi trở về quê Hà Tĩnh Xe đang bò trên đỉnh đèo Ngang Đưa mắt tôi vội nhìn sang Kỳ anh về tối sáng trưng cả trời
Tôi trở về quê Hà Tĩnh 
Xe đang bò trên đỉnh đèo Ngang
Đưa mắt tôi vội nhìn sang
Kỳ Anh về tối sáng trưng cả trời





Nhà cao khép kín khắp nơi 
Không còn vắng vẻ ,một thời hoang vu
Không còn cá hát, Biển ru
Mà như một nỗi âm u chốn này

Ngỡ tôi chưa biết chưa hay
Biển như đang muốn , tỏ bày điều chi
Cá đang muốn nói câu gì 
Người về cảm xúc, sầu bi cõi lòng

Thành phố bấy lâu thầm mong
Giờ đây chạm mặt biết bao đong đầy 
Đây rồi cu đơ trưng bày 
Nhà ai đang nấu mùi bay thơm lừng

Đi xa ai cũng mang theo 
Món quà đặc sản quê nghèo nhà choa
Cu đơ có tiếng vang xa
Mọi miền đất nước cả ra nước ngoài

Hồng lĩnh trong sáng ban mai
Bếp ai nhóm lửa khói bay ngút ngàn 
Núi Hồng nổi nhớ muôn vàn 
Sông Lam điệu ví ngập tràn con tim

Ngược về Đường Tám đinh ninh
Chợ Hồng Lĩnh mới chuyển gin nhà rồi 
Lòng như xúc động trong tôi 
Cầu Trai vẫn đứng hai bên đôi bờ



Đức Thọ ơi... Quá bất ngờ !!
Trên đà đổi mới từng giờ đi lên 
Làng xóm tình nghĩa chặt bền 
Dù xa xôi mấy chẳng quên quê nhà

Lớn khôn cất bước đi ra
Vất vã , lăn lộn, bôn ba, lặn chìm 
Hà Tĩnh, luôn ở trong tim
Hôm nay trở lại như chim về nguồn... /

Quang Tiến 
Ngày 24/04/2017

Bình Luận:

Đọc Nhiều

Mới Nhất