THƠ CỦA CHA

Xem
Thơ ni cha gởi cho con,
Nhằm ngày báo hiếu con tròn ba mươi.
Bựa tê có đứa hỏi thăm:
-"Hắn đi mô mại, mất tăm chú hè ?"

-"Bựa rồi hắn có gửi về,
Tiền với thuốc bổ, hẹn vu lan ni về ! "
Chiều ni ngồi ngóng trước nhà
Nhòm mưa ngoài rọng rọt cha bồi hồi!


Tự nhiên nhắc chuyện con về,
Mà cay kì mắt chơ hề khóc mô !
Thương con đứt rọt bơ vơ,
Quê người đất lạ ở nhờ xứ xa.

Vì rằng cha mẹ chưa tra,
Nhưng mà sức yếu cảnh nhà khó khăn.
Nhiều đêm khó ngủ trở trăn,
Con đi trong nớ mấy năm rồi tề !

Mẹ con yếu lắm rồi he.
Tiền con mọi bựa gởi về còn lưa.
Ở nhà bòn mót rọng thưa
May chi chưa có mất mùa năm mô.

Năm ni hết hạn nắng khô,
Bữa giừ mưa , nác xô đê ngoài.
Mẹ con nhúc nhắc đi hoài,
Cứ lo nác lụt chết khoai ngoài rào.

Cha còn nhớ mãi năm nao,
Dầm mưa con gắng ra cào cổ to.
Biết con có hiếu được nhờ,
Tiếc lui tiếc tới tuổi thơ nhà nghèo,

Việc học đứt đoạn không theo,
Bợi vì đau ốm hặn đeo mẹ mình.
Cha cầu xin ở ơn trên,
Cho con sức mạnh đá mềm dưới chân.

Nhắc con chuyện xấu thì đừng,
Cho dù thời cuộc xoay vần tới mô.
Nghe đồn trộm cướp hãi hùng
Bởi lo con lợ sa vô đàng cùn.

Yên lòng, cha mẹ vui mừng,
Tiền con hay gởi nỏ dùng đến mô.
Mấy lời cha gởi vô thơ,
Khuyên con lợ vận thất cơ thì về,

Dù nghèo túng thiếu ở quê,
Còn hơn vất vưởng lê thê xứ người.
Cuối thơ xin chút ơn trời,
Cho con sức mạnh gặp thời hồi hương !

Phổ biến trong tuần

Bạn có thể quan tâm